Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 700: Chương 700

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Thích Ngọc Tú trừng mắt với anh một cái: "Nghe mẹ cái rắm chứ nghe mẹ, mẹ thấy con cái gì cũng đều không nghe mẹ"
Bảo Sơn bật cười sau đó dạ một tiếng, anh ôm lấy cánh tay Thích Ngọc Tú, nói: "Mẹ à, con thề, con nhất định sẽ trở về. Con sẽ không làm mẹ thất vọng đâu mà"
Thích Ngọc Tú cười lạnh.
Bảo Sơn cũng cười, tuy nhiên như thế đã tác động đến mặt, anh nhe răng vì đau đớn.
Thích Ngọc Tú: "Này con đừng cười nữa, đi thôi, chúng ta đến bệnh viện"
Mẹ đã tha thứ cho anh.
Anh biết mẹ là người tốt bụng nhất.
Bảo Sơn vui vẻ tươi cười.
Thích Ngọc Tú dẫn Bảo Sơn đi kiểm tra mặt, Bảo Châu ở phòng ngủ lăn qua lộn lại không ngủ được, Quan Tâm thấy cô như vậy thì nhịn không được bèn hỏi: "Cậu bị làm sao vậy?"
Cô ấy nghi hoặc: "Đã xảy ra chuyện gì sao hả?"
Bảo Châu không nói gì, cô kéo chăn che kín đầu.
Cho dù là lúc nào, Bảo Châu cũng nhiệt tình như một mặt trời nhỏ, cho dù là vui hay không vui đều sẽ biểu hiện vô cùng rõ ràng, con người nhiệt tình như cô bây giờ lại che đầu, bộ dạng như một con đà điểu, thật đúng là không giống cô thường ngày chút nào. Quan Tâm lo lắng nhìn Bảo Châu, Đinh Lan thò đầu xuống xem, tóc buông xõa xuống dưới, trông chẳng khác nào nữ quỷ.
"Điền Bảo Châu, cậu gặp phải chuyện gì hả? Cãi nhau với anh trai sao?"
Bảo Châu kéo chăn ra, cô thét lên một tiếng, nói: "Sao cậu giống quỷ vậy?"
Đinh Lan: "...... Tôi có lòng tốt quan tâm cậu, vậy mà cậu lại nói tôi thế đó."
Quan Tâm: "Cậu kêu tôi làm gì?"
Đinh Lan: "...... Tôi nói chính là quan tâm Bảo Châu, không phải kêu cậu, sao cậu cứ tự mình suy diễn thế nhỉ?"
Hai người cãi nhau vì đều nhìn Bảo Châu, rõ ràng là muốn chọc cho cô vui vẻ.
Bảo Châu chu miệng ngồi dậy, nói: "Anh trai tôi sắp phải rời đi?
"Gì cơ?"
Suýt chút nữa là Đinh Lan ngã từ giường trên xuống, Đinh Lan vội vàng bò xuống dưới, Quan Tâm cũng tiến lại gần, Bạch Chân Tâm cũng kinh ngạc nhìn về phía Bảo Châu, lo lắng hỏi: "Anh trai cậu là đi đâu?"
Bảo Châu: "Anh trai là con nuôi của cha mẹ tôi, anh ấy tìm được gia đình người thân của mình rồi, anh ấy muốn về với gia đình"
Chuyện này nhất định sẽ nhanh chóng được lan truyền, Bảo Châu cũng không cần phải giấu diếm, cô hét lớn một tiếng: "A a a...... Thật giận quá đi! !!"
"Mẹ kiếp"
"Mẹ ơi"
"Tôi vừa nghe thấy cái gì thế này?"
Mấy người bọn họ đều bị câu nói của Bảo Châu làm cho chấn động rồi... Tin tức này cũng quá lớn rồi.
Bảo Châu tiếp tục "A" sau đó kêu lên thảm thiết khiến cho phòng bên cạnh cũng đến gõ cửa, Ôn Nhu vội vàng giải thích: "Không có việc gì, không có việc gì đâu, chỉ là tâm trạng không tốt nên phát tiết một chút"
Phòng ngủ bên cạnh: "? ??"
Phòng ngủ các người không phải đều đang bận kiếm tiền sao?
Kiếm được nhiều tiền mà tâm trạng còn không tốt ?
Bọn họ nghi hoặc rời đi.
Bảo Châu kêu to xong rồi nói: "Ngủ thôi!"
Đinh Lan: "Cái gì vậy, cậu móm chuyện cho bọn tôi nghe. Giờ cậu lại kêu đi ngủ? Cậu, cậu cậu... cậu cũng ác quá đó"
Bảo Châu: "Tâm trạng tôi đang không tốt như vậy, lẽ nào còn phải tiếp chuyện với các cậu sao?" Đinh Lan: "...... Thật ra thì không cần."
Bảo Châu: "Vậy thì còn gì không đúng nữa.
Cô nằm xuống rồi lại thở dài ai oán.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, không biết nói sao cũng không biết an ủi thế nào.
Đinh Lan nhìn Bảo Châu, vò đầu nói: "Bảo Sơn...... thật sự không phải anh trai cậu?"
Bảo Châu ừ một tiếng.
"Vậy thì cậu ấy bắt buộc phải đi? Cậu ấy đi đâu? Không đi học nữa sao?" Đinh Lan cảm thấy không thể tin được: "Đầu óc cậu ấy bị gì rồi sao? Trường học chúng ta tốt như vậy, nếu cậu ấy không đi học......"
Đinh Lan còn chưa nói xong, đã bị Quan Tâm bịt kín miệng, cô thấp giọng nói: "Cậu để Bảo Châu yên tĩnh một lát đi Đinh Lan: "Ừ"
Ôn Nhu lo lắng nhìn Bảo Châu, cũng kéo Đinh Lan qua và nói: "Cậu đừng nhiều chuyện nữa. Chuyện nhà người khác, bọn họ có nói nhiều cũng vô dụng.
Đinh Lan: "Ừ"
Tuy Bảo Châu tức giận nhưng cũng không chống lại được cơn buồn ngủ, sau đó cô cũng ngủ thiếp đi.
Một lúc lâu mọi người không thấy Bảo Châu có động tĩnh gì, Bạch Chân Tâm tiến đến mép giường Bảo Châu, cẩn thận nhìn cô thì phát hiện cô gái này đã ngủ, lại rón ra rón rén đi ra chỗ khác, nói:
"Cậu ấy đã ngủ rồi.
"Nhà cậu ấy có chuyện gì vậy?"
Mọi người đồng loạt lắc đầu không một ai biết.
"Bảo Châu chưa từng nói qua"
"Hôm nay cậu ấy tức giận như vậy, nhất định là chuyện vừa xảy ra.
"Cũng đúng"
Mấy người bọn họ đều nhìn về phía giường Bảo Châu, vì cô mà thở dài.
"Chúng ta nên đối xử với Bảo Châu tốt một chút, quan tâm đến cảm xúc của cậu ấy một chút.
"Được thôi"
Mọi người đều rất quan tâm đến cảm xúc của Bảo Châu, tuy nhiên sáng sớm hôm sau vừa bước ra khỏi cửa, lập tức thấy Bảo Sơn đã đứng ở trước cửa phòng ngủ nữ.
Anh còn cầm theo cơm sáng, nhìn thấy Bảo Châu anh lập tức tiến lên: "Bảo Châu"
1025 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận