Ông Lôi nhìn về phía cháu, nói: "Bảo Sơn à mau đi thôi.
Bảo Sơn đưa tay ôm lấy Bảo Nhạc, nói: "Anh sẽ trở về, nhớ giữ gìn sức khỏe, chăm sóc tốt cho mẹ và Bảo Châu nhé"
Bảo Nhạc gật đầu: "Anh ơi, anh cũng phải giữ sức khỏe.
Bảo Sơn gật đầu thật mạnh. Anh hít một hơi thật sâu, quay đầu bước nhanh đuổi theo ông Lôi....
Máy bay đã cất cánh, bây giờ không còn Điền Bảo Sơn nữa, bây giờ chỉ có Lôi Khải Uẩn mà thôi.
Không ai trong bọn họ biết được lựa chọn hiện tại có đúng hay không, nhưng tóm lại là con người ai cũng phải có trách nhiệm với lựa chọn ở mỗi giai đoạn của mình, cần phải cố gắng hết sức để đạt được kết quả cao nhất có thể.
Bảo Nhạc tiễn anh trai đi, trong lòng khó chịu lau nước mắt. Cậu mới mười lăm tuổi thôi mà, tại sao lại phải chịu đựng cảm giác ly biệt này?
Thiếu niên vừa đi vừa khóc, ra cửa thì nhìn thấy cả mẹ và chị gái đều đang ngồi trên bậc thang ở cổng lớn, bọn họ không phải là không tới.
Mà là họ không vào trong.
Bọn họ đều không chịu nổi, hai người ngẩng đầu nhìn về phía Bảo Nhạc, Bảo Nhạc òa khóc.
Từ khi bắt đầu lớn gần như cậu không bao giờ khóc, nhưng lúc này cậu thật sự khó chịu.
Ba mẹ con ngồi trên bậc thang, bọn họ lén lau nước mắt.
Chủ nhiệm Tiết cũng tới đưa tiễn, vừa ra ngoài thì thấy cảnh tượng như vậy, khóe miệng ông hơi run rẩy một chút, móc khăn tay ra nhưng cũng không biết nên đưa cho ai.
"Mọi người đừng khóc nữa.
Ông có lòng tốt nhắc nhở: "Tất cả đều đang nhìn chúng ta kìa.
Bảo Châu ngẩng đầu nhìn thoáng qua, quả nhiên nhìn thấy rất nhiều người đang nhìn về phía bọn họ, chỉ là cô không ngại ánh mắt của người khác.
"Nhìn thì đã sao? Chưa từng thấy người khác khóc bao giờ à! ?"
Bảo Nhạc cũng không ngại: "Cháu còn là một đứa trẻ, bây giờ không khóc thì lúc nào mới được khóc ạ? Nếu là mấy năm nữa, cháu khóc thì mới không phải đàn ông...... Chứ bây giờ thì có hay sao a?"
Tóm lại nhà này nói cũng rất hợp lý.
Chủ nhiệm Tiết: "Tôi đưa mọi người về nhé?"
Ba người cũng không hề nhúc nhích.
Chủ nhiệm Tiết: "Mọi người đang buồn bã như vậy, trên đường mà khóc là lại dọa người khác đấy."
Thích Ngọc Tú: "Vậy thì...... Làm phiền ngài.
Chủ nhiệm Tiết biết chỗ ở của bọn họ, lúc trước chính ông đã sắp xếp giúp bọn họ, đương nhiên là ông đã biết.
Phải biết rằng căn nhà này được bán với giá cao hơn giá thị trường. Vốn dĩ căn nhà trước kia là của tư bản đã bị niêm phong. Lúc ấy mấy nhà khoa học vì vấn đề thân phận mà bị kê biên tài sản, nhưng vì công việc nên bọn họ không rời đi cho nên chỉ có thể sắp xếp để họ ở nơi này. Sau vận động kết thúc, bọn họ cũng lục đục trở lại nhà mình, nơi này căn bản không còn ai ở.
Lần này ông Lôi muốn mua nhà tặng cho Thích Ngọc Tú, yêu cầu của ông ấy chính là quyền tài sản rõ ràng, phòng ốc cũng phải tốt một chút.
Vì thế ông ấy chấp nhận giá cả cao cũng không thành vấn đề.
Ông lập tức nghĩ tới căn nhà này, so với rất nhiều nơi đã bị hư hỏng không còn dáng vẻ như cũ thì người ở nơi này đã giữ gìn phòng ốc rất cẩn thận, bọn họ mua bán rất thuận lợi. Không thể không nói, lần này ông Lôi đến đây đã giúp bọn họ giảm bớt không ít áp lực. Chủ nhiệm Tiết ngồi ở ghế phụ, tài xế là một người khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, ba mẹ con Bảo Châu đều ngồi ở ghế sau, cô nhìn thoáng qua tài xế, nói: "Chú tài xế này trông rất quen thuộc.
Chủ nhiệm Tiết cười: "Đương nhiên là quen thuộc rồi, hắn vẫn luôn đi theo tôi làm việc. Mấy ngày nay chúng ta thường xuyên chạm mặt, chắc chắn là đã gặp qua.
Bảo Châu nhẹ nhàng dạ một tiếng, lại liếc mắt nhìn tài xế một cái sau đó dựa vào vai mẹ.
Thích Ngọc Tú vỗ vỗ tay cô, Bảo Châu hỏi: "Mẹ, chừng nào thì mẹ về lại?"
Thích Ngọc Tú: "Chắc là ngày kia?
Cô ấy nói: "Lần này mẹ tới đây cũng lâu quá rồi, bây giờ cũng nên trở về, tóm lại không thể cứ mãi tìm người làm thay được.
Bảo Châu gật đầu, nhẹ nhàng dạ một tiếng sau đó hai mắt càng thêm đỏ hoe: "Anh trai đi rồi, mę Bảo Nhạc cũng phải trở về. Sau này cũng chỉ còn mình con ở thủ đô.
Thật là đáng buồn.
Thích Ngọc Tú: "Không phải con còn muốn tranh thủ mở trường luyện thi sao? Do con rảnh rỗi nên mới suy nghĩ nhiều. Nhanh chóng khiến cho bản thân mình bận rộn như vậy sẽ không phải suy nghĩ lung tung"
Bảo Châu nức nở, gật đầu: "Mẹ nói rất có lý.
Bảo Nhạc: "Chị, chị cố gắng đảm đương một mình trước, đợi năm sau em thi đại học xong, em sẽ tới giúp chị"
Bảo Châu:
Cô nhíu mày: "Em mà cũng dám nói năm sau"
Bảo Nhạc lập tức trả lời: "Cũng chỉ hơn một năm rưỡi nữa thôi, không đến hai năm đâu mà.
Bảo Châu lại than ngắn thở dài.
Bảo Nhạc khẳng định chắc chắn: "Mẹ nói đúng, bởi là do chị quá rảnh rỗi"
1082 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận