Bảo Sơn đi theo phía sau hai người, nói: "Con sẽ trở về mà.
Bảo Châu quay đầu lại hung dữ nói: "Anh cũng từng nói anh sẽ không đi đó thôi nhưng mà bây giờ thì sao?"
Bảo Sơn mím môi, gật đầu: "Anh nhất định sẽ trở về, anh hứa đó.
Bảo Châu cười lạnh: "Anh cũng không phải Hội Thái Lang () nên không cần nói những lời đó ở trước mặt em"
[Chú thích: ( ) Hồi Thái Lang (Sói Xám): Nhân vật phản diện chính, một con sói xám với chiếc mũ vàng cam vá víu cùng với khuôn mặt sẹo. Sói Xám luôn luôn lên kế hoạch để bắt bầy cừu về ăn thịt bằng nhiều cách khác nhau và thỉnh thoảng cải trang thành động vật khác ví dụ như: cừu hay phá cổng để bắt cừu. Hắn luôn luôn muốn làm hài lòng vợ nhưng Sói xám chưa bao giờ thành công] Bảo Châu và anh trai cùng nhau lớn lên, so với Bảo Nhạc nhỏ hơn một chút thì dường như cô và anh trai làm gì cũng đều ở bên nhau, cùng nhau lên núi làm việc, cùng nhau hái rau, cùng nhau săn thú, cùng nhau "xuyên qua", cùng nhau đi học, còn muốn cùng nhau mở trường luyện thi. Mặc kệ làm cái gì cũng đều cùng nhau, chưa từng cách xa nhau, Bảo Châu cảm thấy cô và anh trai là anh em tốt nhất trên đời, vĩnh viễn sẽ không xa cách nhau.
Cô cũng hiểu Bảo Sơn nhất, nhưng bây giờ xem ra cô một chút cũng không hiểu con người này.
Một chút... ngay cả một chút cũng không có.
Bảo Châu nói: "Thấy anh là thấy phiền"
Sắc mặt Bảo Sơn tái nhợt đi vài phần.
Bảo Châu đưa mẹ về chỗ ở nhưng Thích Ngọc Tú lại cản Bảo Châu, nói: "Mẹ tự mình về được, con trở về trường học đi. Một đứa con gái như con buổi tối đi về một mình, mẹ không yên tâm.
Lúc này trời đã tối.
Bảo Châu: "Không sao đâu"
Thích Ngọc Tú kiên trì: "Mau trở về đi.
Cô ấy nói: "Mẹ không có chuyện gì đâu, với lại mẹ lợi hại hơn con nghĩ nhiều, mau đi thôi, mẹ đưa con trở về, sau đó mẹ đi bộ về, vừa lúc có thể tịnh tâm suy nghĩ một chút về chuyện hôm nay"
Bảo Châu do dự một chút rồi gật đầu.
Thích Ngọc Tú đưa Bảo Châu trở về, tương tự cũng không nói gì với Bảo Sơn, cô ấy và Bảo Châu không giống nhau, Bảo Châu không biết nguyên do cho nên tức giận. Còn cô ấy thì biết, chỉ là cô ấy không có cách nào lý giải được.
Cho dù là biết nguyên do thì sao chứ? Tâm trạng cũng không tốt hơn chút nào. Cũng tức giận như Bảo Châu đấy thôi!
Cô ấy không biết từ khi nào Bảo Sơn lại có tâm tư như vậy.
"Bảo Châu, con về rồi thì phải nghỉ ngơi cho tốt đó, đừng suy nghĩ lo lắng quá nhiều."
Đi đến cửa phòng ngủ, Bảo Châu dạ một tiếng sau đó ngoan ngoãn lên lầu.
Thích Ngọc Tú quay đầu lại nhìn về phía Bảo Sơn, nói: "Con cũng lo về nhà đi.
Bảo Sơn: "Để con đưa mẹ về"
Thích Ngọc Tú cười lãnh đạm, nói: "Không cần đâu?
Sắc mặt Bảo Sơn càng trắng bệch, anh không biết có phải mình đã chọn sai hay không, nhưng con người anh chính là như vậy, một khi đã đưa ra quyết định thì sẽ không thay đổi. Anh muốn có thể cùng Bảo Châu ở bên nhau, anh rất thích Tiểu Bảo Châu, anh muốn cùng Tiểu Bảo Châu trở thành người một nhà, chính xác là người một nhà chân chính.
Bảo Châu muốn bọn họ vẫn giống như lúc còn nhỏ cùng nhau lớn lên nhưng Bảo Sơn lại không như vậy.
Anh nghiêm túc: "Mẹ, con biết con là đứa vong ơn bội nghĩa, mẹ nuôi dưỡng con nhiều năm như vậy, con còn chưa báo đáp cho mẹ mà đã nổi lên tâm tư không nên có, chính là muốn cùng Bảo Châu ở bên nhau"
Thích Ngọc Tú không nói gì.
"Đây là cơ hội duy nhất mà con có thể bắt lấy. Nếu con không thay đổi họ, nếu con không đi cùng ông nội, con và Bảo Châu cũng chỉ có thể vĩnh viễn là anh em"
Thích Ngọc Tú ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn anh, nói: "Con và ông nội con đi rồi, con với Bảo Châu cũng chưa chắc có thể có kết quả tốt.
Thích Ngọc Tú đột nhiên bật cười, nói: "Con cho rằng Bảo Châu là người có cá tính thế nào?"
Bảo Sơn biết, so với người khác, anh hiểu Bảo Châu nhất, anh biết, Bảo Châu là người ngoài mềm trong cứng, thoạt nhìn nhẹ nhàng, nhưng lại kiên cường vô cùng. Cô không phải người dễ dàng bị người khác làm cho dao động.
Bây giờ Bảo Châu bực tức anh, có khả năng vĩnh viễn đều sẽ không tha thứ cho anh...... Trừ khi anh đi nước ngoài lại gặp biến cố khác.
Nhưng Bảo Sơn kiên định: "Con biết mọi việc không thể tính toán mà không có một chút sơ hở nào, nhưng cho dù thế nào con cũng không thể bỏ lỡ cơ hội này. Con nguyện ý đánh cược một phen, có thể là con sẽ đánh cược không thành công. Nhưng chỉ cần có một phần vạn cơ hội, con cũng nguyện ý thử một lần"
"Nếu các con không thể ở bên nhau thì sao?" Thích Ngọc Tú hỏi.
Bảo Sơn: "Con đây chỉ có một, vĩnh viễn chỉ có một, cũng vĩnh viễn là anh trai của Bảo Châu và Bảo Nhạc, là con trai của mẹ"
Nếu Bảo Châu vĩnh viễn không cùng anh ở bên nhau, vậy anh sẽ vĩnh viễn làm anh trai Bảo Châu, chỉ cần có thể nhìn thấy cô đã là tốt lắm rồi. Bảo Sơn cười khổ, nói: "Nếu con ở lại thì sẽ không có bất kỳ cơ hội nào.
Thích Ngọc Tú nhìn Bảo Sơn, giọng điệu thật sự không tốt: "Chỉ là mẹ không muốn con trai mình biến thành con rể của mình"
983 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận