Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 683: Chương 683

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Không phải vấn đề về diện mạo mà là cảm giác.
Tuy nhiên chuyện này không liên quan đến ông lão, ông lão chủ nhà nói: "Có thể cho hai cô cậu chuẩn bị tiền trong mười ngày sau đó sẽ chuyển nhà trong mười ngày.
Cha Quan Tâm: "! !! !! !" Thật sự ông không thể ngờ tới, vốn dĩ còn cảm giác mọi chuyện không thuận lợi, thế tại sao bây giờ lại đột nhiên thuận lợi như thế?
Chuyện này là sao? ??
Không phải đã nói mua nhà bảy tám ngàn sao?
Căn nhà này bốn mươi ngàn lận đó, chân thành giữa người với người đâu cả rồi?
Thật là không đúng tí nào nha.
Bọn họ không phải đến từ nông thôn Cát Tỉnh sao?
Sao lại có nhiều tiền như vậy? Trong nháy mắt, ông cảm thấy có vô số suy nghĩ trong đầu mình lung tung rối loạn, đợi đến khi ông lấy lại tinh thần thì đã thấy hai bên bắt đầu viết khế ước.
Cha Quan Tâm:" Hai người này đúng là làm việc mau lẹ quá đi.
Vì là người ngoài duy nhất nên ông bị kéo làm nhân chứng, hai bên đều cảm thấy một nhân chứng là không đủ, ông lão chủ nhà trực tiếp đi ra ngoài bắt lấy một ông lão hàng xóm khác đến để làm nhân chứng. Ông lão mới tới nhìn Bảo Sơn chằm chằm, hai tay che ngực: "Lão, lão Lôi?"
Bảo Sơn: "Không phải cháu đâu ạ, rất nhiều người đều đã nhận nhầm rồi ạ.
Tuy có xảy ra chút chuyện như vậy nhưng cũng không làm chậm trễ việc bọn họ viết khế ước.
Người hàng xóm đến làm nhân chứng là một bác họ Trần.
Bác Trần nhìn Bảo Sơn chằm chằm không thôi, nói: "Nhà cậu với nhà ông ấy có phải có quan hệ thân thích gì không? Tôi chưa từng thấy ai không thân không thích lại có thể giống nhau đến như vậy"
Bảo Sơn: "Cháu không biết nữa ạ.
Vẫn còn chưa xác định huyết thống thì đương nhiên anh sẽ không thể nói.
Hai bên thỏa thuận xong rồi, Bảo Sơn cũng không thể để người ta làm trung gian tìm nhà không công giúp mình, anh chủ động mời bọn họ đến một tiệm cơm nhỏ gần đó ăn cơm, tuy nói hiện tại chính sách có khác đi nhưng tiệm cơm nhỏ này vẫn là trung tâm.
Cũng không có dự tính mở rộng ra. Tuy nhiên chỗ này gần trường học bọn họ, sao bọn họ có thể bỏ lỡ được chứ.
Bảo Sơn và Bảo Châu cả hai đều đã tới chỗ này rồi.
Hai cha con Quan Tâm tuy là người địa phương nhưng thật ra chưa từng tới chỗ này, vừa tiến đến thì khắp nơi đều lạ lẫm, đối với hai ông lão thì khá quen thuộc, xem dáng vẻ thì họ cũng là khách quen ở đây.
Tổng cộng có 6 người, Bảo Sơn kêu 6 món ăn, 3 món mặn, 3 món chay, lại kêu thêm 6 chén cơm nhưng không kêu rượu.
Dù sao thì người trẻ tuổi không nghĩ đến cái này cũng là điều bình thường.
Tính cách Quan Tâm tương đối hướng nội nhưng lúc này cũng không nhịn được, cô ấy kéo tay Bảo Châu thì thầm: "Không ngờ chỗ này lại có một tiệm cơm nhỏ, tôi sống ở đây thế nhưng hoàn toàn không biết"
Bảo Châu mỉm cười, nói: "Tôi cũng là nghe anh trai nói thôi.
Quan Tâm ừ một tiếng, thấp giọng nói: "Mấy nam sinh có điều kiện tốt ở trường chúng ta lúc nào cũng ra ngoài ăn uống, cái này thì tôi biết.
Bảo Châu nhướng mày không nói gì.
Bây giờ cũng chưa phải lúc có nhiều món thịt cá cho nên Bảo Sơn gọi món như thế đã là tốt lắm rồi, hơn nữa mọi người phát hiện, tuy nói là 3 món mặn và 3 món chay, nhưng trứng gà cũng bị Bảo Sơn phân vào thức ăn chay.
Món ăn ra mấy người bọn họ bắt đầu ăn uống.
Những người này toàn là bụng không đáy, rõ ràng là đồ ăn rất nhiều thế mà vẫn ăn sạch trơn.
Sau khi ăn uống no đủ, tuy bác Trần chỉ là người trung gian không hiểu gì nhưng cũng bắt đầu nói giỡn: "Trông hai đứa nhỏ này tính tình cũng tốt đó chứ, có thể mua được nhà của lão Triệu đây, bao nhiêu người tới xem nhà còn chưa kịp vào đã bị ông ta đuổi đi rồi. Hai đứa có thể mua thuận lợi như vậy, thật đúng là duyên phận.
Ông Triệu nghiêm túc: "Không phải duyên phận đâu.
Mọi người nhìn chằm chằm ông lão.
Ông lão nói: "Tôi nói bốn mươi ngàn đồng tiền không bớt một xu nhưng bọn họ vẫn đồng ý.
Bác Trần: "Hả?"
Tuy nhiên, sau đó lại bật cười, nói: "Như vậy không phải càng có duyên phận sao? Ông dám ra giá, bọn họ cũng dám đồng ý.
Hóa ra ông Triệu bán nhà còn chưa xem nhà đã ra giá bốn mươi ngàn, nếu không đồng ý thì không cho xem.
Bởi vì tính tình ông lão cổ quái như vậy cho nên đã có rất nhiều người đến xem nhà phải bỏ đi, lân này có thể thuận lợi cũng là chuyện nằm ngoài dự tính.
Bảo Châu nói: "Vậy chỉ có thể nói do chúng ta là một bên thiệt tình muốn bán, một bên thiệt tình muốn mua thôi ạ."
Ông Triệu nhìn Bảo Châu, gật đầu: "Cô gái này nói đúng"
Bảo Châu mỉm cười.
Ông Triệu lại liếc mắt nhìn Bảo Châu, hỏi thẳng: "Hai người thật sự là anh em à?"
Bảo Châu: "Có chỗ nào không giống sao ạ?"
Ông Triệu: "Chỗ nào cũng đều không giống, hai người cứ như hai vợ chồng ấy.
1016 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận