Nếu không phải cô ấy có chủ kiến riêng, sợ là người nhà sớm đã tìm cho cô ấy một đối tượng "thích hợp" rồi.
Nhưng bây giờ thật ra vẫn còn tốt, cô ấy có thể kiếm tiền, người trong nhà nhất định không nóng vội gả cô ấy đi.
Dù sao thì, gả cô ấy đi cũng chưa chắc đã có tiền, nếu giữ cô ấy ở lại trong nhà, cô ấy chính là một con gà mái có thể đẻ trứng vàng.
Thật ra Chiêu Đệ rất muốn thoát khỏi nhà họ Điền, nhưng mà bây giờ dù đi đến đâu cũng đều phải có thư giới thiệu, cô ấy vẫn còn nhỏ tuổi, căn bản là không dễ rời đi.
Hơn nữa nếu cô ấy đi rồi thì những đứa em gái của cô ấy mới thật sự là xong đời.
Cho nên cô hiện tại đều áp dụng hình thức "nói hươu nói vượn", tuy có tổn thất một chút tiền, nhưng có thể cho cả nhà yên ổn, đây là điều cô ấy muốn.
Cha mẹ cô ngu xuẩn, nhưng ông nội cô ấy thì không, ông già này tự cho mình là thông minh.
Chỉ cần còn có ông ấy ở đây, sẽ không thể giết gà lấy trứng.
Cô hít một hơi thật sâu, nói: "Có đôi khi chị thật sự rất ngưỡng mộ em, chị có cha mẹ nhưng mà có như không có vậy đó"
Bảo Châu: "Hoàn cảnh của chúng ta không giống nhau.
Đúng vậy, Điền Đại và Thích Ngọc Tú là thật lòng thương xót con cái; còn vợ chồng Điền Tam thì không.
Chiêu Đệ: "Chị ở lại trong thành kiếm chút tiền, trong tay cũng có dành dụm chút ít.
Bảo Châu hơi nhíu mày, nhắc nhở: "Đi đến những chỗ kia chị vẫn nên cẩn thận một chút.
Cô ấy không nói gì đến chợ đen, nhưng bọn họ đều biết nơi Chiêu Đệ đi chính là chợ đen.
Chiêu Đệ cười nhạt, nói: "Yên tâm đi, chị đã làm hơn một năm rồi nên rất có kinh nghiệm.
Cô ấy lại nói: "Đúng rồi, chờ một chút, em có thể giúp chị mang chút đồ về không?"
Bảo Châu: "Đương nhiên là được rồi ạ.
Chiêu Đệ mua một cân bánh hạch đào, nói: "Em giúp chị đem bánh hạch đào về nhà, cho Tưởng Đệ bọn họ, nói bọn họ không cần giữ lại, cứ trực tiếp ăn hết đi"
Bảo Châu gật đầu: "Được ạ, chuyện này cứ giao cho em"
Cô do dự một chút rồi hỏi: "Phán Đệ......"
Chiêu Đệ: "Không cần phải xen vào chuyện của nó, thấy nó là thấy ghê tởm rồi.
Mặc dù trọng sinh không khiến cô ấy biến thành một người lãnh khốc dứt khoát, nhưng vài người kiếp trước làm chuyện thẹn với cô, tuyệt đối cô ấy sẽ không tha thứ.
Tuyệt đối không thể tha thứ!
"Em cũng đừng để tâm đến Phán Đệ, từ nhỏ nó đã hư hỏng, rất giống mẹ chị, lúc nào cũng làm ra bộ dạng đáng thương, thật ra từ tận trong xương cốt lại là kẻ vừa ích kỷ vừa ghê tởm.
Bảo Châu nhẹ nhàng gật đầu, nói: "Em hiểu rồi ạ" Từ nhỏ cô đã thấy Phán Đệ chướng mắt, đương nhiên sẽ không cho rằng cô ta tốt.
"Chị... có biết chuyện lúc đầu xuân cô ta lấy tên chị ra ngoài lừa gạt người khác không?"
Ánh mắt Chiêu Đệ lóe lên, cô ấy gật đầu và nói: "Chị biết chứ cho nên mới nói nó ghê tởm.
Thật ra đúng là do cô ấy tố cáo.
Cô ấy không chỉ tố cáo mà còn lén đến thôn người nọ lấy đi một ít đồ.
Kiếp trước là vợ chồng, đương nhiên là cô ấy biết hắn giấu tiền ở chỗ nào, hiện tại hắn đang ở cùng người nhà, có cha mẹ và anh em hắn, hắn không tin tưởng được người trong nhà nên vẫn luôn cất giấu ở cái lỗ châu mai ở cửa nhà hắn.
Ai có thể nghĩ hắn dám để ở bên ngoài đâu chứ cho nên rất nhiều năm vẫn không có ai phát hiện ra.
Lúc này đây đã bị cô ấy cầm đi. Cô cũng biết mình làm như vậy là không đúng, nhưng cô ấy thật sự nhịn không được, nghĩ đến những khốn khổ đã chịu ở kiếp trước, thật đúng là nhịn không được.
Đây là do hắn nợ cô nên phải trả lại những gì cô đã mất. Cô không thể trừng trị tên ác nhân này càng không thể trừng trị người nhà hắn.
Nếu không ngày xuân, cô ấy cũng sẽ không lấy ra 20 đồng tiền làm bộ là "phí học bù".
Cô hòa hoãn một chút, lại nói: "Chuyện của Phán Đệ, em không cần phải xen vào, một ngày nào đó chị phải cho nó biết tay"
842 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận