Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 657: Chương 657

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Bảo Sơn bật cười, nhẹ nhàng ừ một tiếng, cứ như vậy để cô tùy ý dựa vào, thấp giọng cất tiếng hát.
Lúc chạng vạng một ngày mùa hè, không có một cơn gió lạnh nào thổi qua, nhưng muỗi thì cứ kêu ong ong, tiếng hát của Bảo Sơn hòa cùng tiếng muỗi kêu ong ong.
Bảo Châu nghe một lát, nhịn không được mà bật cười, cô đưa tay nhẹ nhàng đánh anh trai một cái, nói: "Anh à tiếng hát của anh không ra sao cả.
Bảo Sơn nói: "Anh hát cho em vui, vậy mà em còn chê cười anh à?"
Bảo Châu lập tức giơ tay, kiên định nói: "Em không có ý đó. Trước ánh mắt sắc bén của Bảo Sơn, cô giơ hai ngón tay lên, nhẹ nhàng nói: "Có..."
Cô đưa ngón tay ra, nho nhỏ một chút, nói: "Chỉ có một chút như vậy thôi.
Bảo Sơn ừ một tiếng thật dài, Bảo Châu vội vàng nói: "Em nói rất nghiêm túc đó"
Cái này thật khó để nói câu này có ai tin được hay không.
Tuy nhiên Bảo Sơn trước giờ đều cưng chiều em gái, thấy cô bày ra vẻ mặt vô tội lại tươi cười lấy lòng như vậy anh lập tức bật cười.
Bảo Châu ôm lấy cánh tay anh, nói: "Anh dám chê cười em.
Cô nói: "Chúng ta mỗi người một lần, huề nhau nha Bảo Sơn: "Được thôi"
Lúc này Bảo Châu cũng ngẩng đầu nhìn vào không trung, nói: "Cũng không còn sớm nữa, chúng ta về nhà thôi chứ?"
Bảo Sơn gật đầu đồng ý, anh nắm lấy tay cô, hai người nắm tay nhau trở về giống như khi còn nhỏ, Bảo Châu: "Chỗ này cách nhà chúng ta...... Hả?"
Cô đột nhiên dừng bước, nói: "Anh ơi"
Cô bóp chặt tay Bảo Sơn. Bảo Sơn: "Hả làm sao vậy?"
Bảo Châu: "Anh nhìn bên kia kìa"
Cô mở to hai mắt, nghiêm túc hỏi: "Anh xem cái kia giống như là...... Anh xem cái kia có giống nhân sâm không?"
Bảo Sơn: "Sao có thể? Cho dù có nhân sâm cũng sẽ không ở nơi như thế này đâu. Nơi này..." Còn chưa nói xong, câu chuyện đã dừng lại, anh nói: "Có lẽ là thật, để anh qua đó nhìn xem Cái món đồ giống như nhân sâm mà Bảo Châu nói ở sườn núi cách đó không xa, hai người mau chóng đi tới, tỉ mỉ phân biệt, Bảo Châu nuốt nước miếng, nói: "Anh cảm thấy."
Bảo Sơn ngẩng đầu, có vẻ như một lời khó nói hết, nhưng trông có vẻ rất hưng phấn, anh thấp giọng: "Giống thật đó"
Chính anh cũng không nghĩ tới còn có chuyện tốt như vậy.
Hai mắt Bảo Châu lập tức phát sáng.
Bảo Sơn: "Chúng ta cùng nhau đào đi.
Bảo Châu vội vàng gật đầu, tim đập thình thịch thình thịch.
Đây là nhân sâm hoang dại, chứ không phải là củ cải hoang dại, không có nhiều người có thể tìm được.
Dù cho có ở trong núi Đông Bắc cũng vậy, nếu có thể dễ dàng tìm được thì ai cũng thành người có tiền rồi.
Nhiều năm như vậy, nhà bọn họ chỉ gặp được hai lần, một lần đưa cho Khương Việt làm quà, còn một lần thì mẹ giữ lại dự phòng.
Mười năm trước nhà mình gặp được nhân sâm, mười năm sau cũng như vậy, bọn họ đúng là vô cùng may mắn.
Hơn nữa cũng đều phát hiện ở những nơi mọi người không dễ dàng lui tới, nơi này bây giờ cũng không còn là một nơi lạ lẫm gì nữa.
Thường ngày cũng có người lui tới, chưa kể lúc trước có mưa thiên thạch, rất nhiều chuyên gia và công nhân đã tới đây còn ở lại một thời gian. Vậy mà đều không phát hiện.
Có thể thấy được bọn họ cực kỳ may mắn.
À không, Bảo Sơn thầm nghĩ, không phải là anh may mắn, mà là Bảo Châu may mắn. Trong những tình huống như vậy, dường như Bảo Châu luôn rất may mắn. Củ nhân sâm lần trước đưa cho chị Khương Việt cũng là do Bảo Châu muốn đến cái miếu hoang mới tìm được.
Bảo Sơn chân thành cảm thán: "Em chính là Âu hoàng mà chị Khương Việt nói phải không?"
Bảo Châu ngẩng đầu ưỡn ngực, nói: "Vậy anh càng phải tốt với em một chút nữa.
Cô vươn tay đặt trên đầu Bảo Sơn, nói: "Ta phù hộ cho con.
Bảo Sơn khẽ bật cười, anh ngẩng đầu nhìn Bảo Châu, anh nhìn chằm chằm vào cô, không biết vì sao, Bảo Châu lập tức cảm thấy có chút khẩn trương, cũng không biết tại sao mình lại khẩn trương, nhưng anh Bảo Sơn nhìn người ta như vậy, thật sự khiến tim người ta đập thật nhanh.
Bọn họ nhẹ nhàng ngáp một cái, sau đó nói: "Mau làm việc thôi"
Bảo Sơn bật cười đồng ý với cô.
Hai anh em Bảo Sơn và Bảo Châu tập trung vào làm chuyện chính, hai người nghiêm túc đào nhân sâm, tuy tốn khá nhiều thời gian nhưng lại rất sung sướng.
Đợi đến khi hai người về nhà trên người bám đầy bụi đất, vốn dĩ hôm nay vào núi cả người đã dơ lắm rồi, bây giờ lại càng dơ hơn nữa.
Bảo Nhạc vừa trông thấy bọn họ, kinh ngạc mà kêu lên: "Hai anh chị bị té hố sao? Sao lại thành ra cái bộ dạng này?"
Bảo Châu trừng mắt nhìn cậu, nói: "Em có thể nói năng tôn trọng chị gái mình một chút không hả cái đứa trẻ này?"
Bảo Nhạc bật cười, tỏ ra khá đắc ý: "Em cao hơn chị, em không phải là đứa trẻ"
Đứa nhỏ này ăn giống như heo vậy, lớn nhanh như thổi, lúc này mới mười lăm tuổi mà đã cao 1 mét 78, hơn nữa rất rõ ràng cậu vẫn còn có khả năng cao thêm nữa. Cậu ỷ vào vóc dáng cao ráo của mình mà rất thích chê cười chị gái.
Thật đúng là một đứa nhỏ không lễ phép.
Bảo Châu nhấc chân phải lên định đá người.
Bảo Nhạc: "A, chị đừng động thủ, em là đứa em trai dễ thương nhất của chị đó.
1049 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận