Tuy hiện tại mới là đầu tháng 6, nhưng mọi người lại hừng hực khí thế ôn tập, suy xét đến vấn đề tốt nghiệp, bọn họ cũng muốn có biện pháp. Học sinh khoá này vừa sốt ruột vừa lo lắng, trường học cũng như vậy.
Học sinh đều có thể nhìn ra chỗ tốt của việc tập trung học tập, lẽ nào giáo viên lại nhìn không ra?
Chính vì như vậy trường học cũng gặp nhiều khó khăn.
Cuối cùng vẫn là trường học kiên định đưa ra quyết định, đem một phòng trống ra làm phòng học cho học sinh mới. Mặc dù đã tốt nghiệp, mọi người cũng vẫn có thể tới đây học dựa theo tình hình hiện tại.
Đến nỗi, trường học quyết định tạm thời sắp xếp có thể về nhà học ngoại trú. Xem như vì mọi người mà cố gắng hết sức.
Nguyên nhân chính là vì trường học vì bọn họ mà làm điều này, cho nên rất nhiều năm về sau, huyện cao có thể nói là một trong những nơi có trường học tốt nhất.
Có rất nhiều học sinh nổi tiếng học ở trong trường.
Giữa tháng bảy thời tiết đã trở nên hoàn toàn ấm áp.
Thời tiết nóng bức như vậy mỗi ngày Bảo Châu đều đổ mồ hôi như mưa, mấy ngày nay bận rộn đã gầy đi vài cân, khuôn mặt trứng ngỗng mềm mịn giờ đã biến thành khuôn mặt hạt dưa, càng đáng sợ hơn chính là cô không còn mạnh mẽ như trước. Cái việc gầy ốm nhanh chóng thế này đúng thật là rất sầu não.
Tuy nhiên bây giờ còn đỡ, đợi đến lúc tháng chín khai giảng, bọn họ mới thật sự là thảm, bây giờ 6 người ở một phòng, đến lúc ấy phải ở 9 người nhưng cũng không có cách nào khác, ai biểu trường học cho nhiều người đến ở như vậy, bọn họ lại muốn ở thêm mấy tháng.
Chỉ có thể chắp vá, tuy học sinh bản địa ở tại huyện thành phải về nhà ở, tất cả đều phải học đến tối muộn, lúc này nếu ai mà lên tiếng thì đúng thật là không biết tốt xấu, không biết phân biệt nặng nhẹ.
Nói ra đi rồi sẽ bị người khác khinh bỉ.
Rất nhiều người muốn học còn không có cơ hội để học.
Bọn họ có cơ hội còn không biết quý trọng thì chính là đầu đất nhất trên đời.
Kỳ nghỉ hè này hầu như không ai về nhà, Bảo Châu và Bảo Sơn cũng không về, tuy bọn họ rất thích về nhà, nhưng lúc này cũng biết là không nên về. Cô giáo Uông - chủ nhiệm lớp bọn họ còn liên hệ người trong tỉnh thành tìm thêm nhiều tài liệu để phụ đạo cho học sinh.
Tuy hai anh em Bảo Châu có rất nhiều tài liệu nhưng dù sao cũng không phải cùng thời gian, bọn họ vẫn rất cần những tài liệu lúc này, cho nhau tham khảo học tập mới có thể học tốt hơn. Đương nhiên cũng có vài người không thích học cho lắm, ví dụ như Ngụy Điềm Điềm, nhưng cô ta bị lôi kéo học lâu như vậy thì cũng phát hiện ra mình không quá kém cỏi, trong lúc nhất thời cũng tin tưởng bản thân hơn một chút.
Hiện tại bọn họ đã lấy được bằng tốt nghiệp cấp ba, tuy lần này bọn họ chỉ là thi tốt nghiệp, không phải thi đại học nhưng trình tự đề bài giống nhau nên cũng coi như hiểu rõ hơn đôi chút. Điền Bảo Châu vẫn đứng nhất toàn thị.
Đây là không so tất cả bài trong tỉnh, bằng không thật không dám chắc cô có thể giành được hạng nhất toàn tỉnh không.
Bảo Sơn bởi vì chênh lệch đôi chút, nên thấp hơn Bảo Châu 2 hạng.
Đây là không khác biệt.
có phân chia tự nhiên và xã hội, nếu phân chia tự nhiên và xã hội, khả năng sẽ có sự Tuy nhiên, bọn họ hiện tại là thi tốt nghiệp nên cũng không làm quá phức tạp.
Sở dĩ Ngụy Điềm Điềm tin tưởng hơn cũng là vì vốn dĩ cô ta cảm thấy ở trong lớp mình coi như là đứng bét, nhưng lại không nghĩ tới, lần này thi tốt nghiệp toàn thị, bao gồm hơn 1000 người, cô ta lại giành được thứ hạng 300.
Điều này chứng tỏ có rất nhiều người không bằng cô ta.
Mà cô ta tiếp tục học thì khả năng sẽ càng tốt...... đôi khi có những lúc người ta thật sự cần có lòng tự tin.
Chính vì như vậy, nhiều khi không thích học nhưng cũng vẫn có thể học được, hơn nữa rất có khả năng tiếp thu.
Bởi vì chuyện thi lần này, chí khí của bọn họ lại tăng vọt chưa từng có, mọi người đều ra sức học hành chăm chỉ.
"Bảo Sơn, bên ngoài có người tên Lý Kiến Kỳ tìm cậu.
Bảo Sơn: "Ừ, tớ biết rồi.
Anh Kiến Kỳ vì để tiện tìm Bảo Sơn cùng trao đổi sách tham khảo, bây giờ đang ở nhà một người bạn ở trong huyện, cũng là vì có thể toàn tâm toàn ý tham gia thi cử. Cậu hai mươi mấy tuổi còn có thể đập nồi dìm thuyền, Bảo Sơn là một thiếu niên mười tám tuổi thì có gì mà không thể.
Tuy nhiên, anh vẫn có chút khâm phục Lý Kiến Kỳ. Bây giờ có thể làm được như Lý Kiến Kỳ thì thật sự không có nhiều người.
Anh rút ra sách luyện tập mà Lý Kiến Kỳ muốn trao đổi sau đó ra khỏi phòng học. Chiêu Đệ nhìn theo bóng dáng Bảo Sơn, nói: "Chúng ta thật sự có rất nhiều ưu thế so với thanh niên trí thức và người đã tốt nghiệp cấp ba.
1048 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận