Chiêu Đệ lén mua bán nhỏ, người trong nhà vẫn không phát hiện ra, đương nhiên Bảo Châu cũng sẽ không nói gì, tuy nhiên công xã bọn họ cũng dần dần nổi lên phong trào mang kẹp hoa, thậm chí còn...... Mỗi cuối tuần, Bảo Châu và Bảo Sơn đều về nhà, ở cửa thôn gặp phải Thẩm An mặc váy đỏ, còn mang theo kẹp hoa đỏ thẫm, rất đắc ý: "Bảo Châu, xem tớ có đẹp không?"
Bảo Châu nhìn kẹp hoa của Thẩm An, biểu cảm có vẻ như một lời khó nói hết: "Đẹp... thì sao?"
Vừa thấy Thẩm An hơi híp mắt, Bảo Châu lập tức gật đầu: "Đẹp, váy của cậu là may sẵn à? Thủ công rất tinh tế. Lại khích lệ: "Kẹp hoa cũng rất độc đáo.
Thẩm An đắc ý, mỉm cười và nói: "Đó là đương nhiên rồi, đây là tớ mua từ huyện thành về đó"
Lúc nói câu này, Thẩm An liếc nhìn Bảo Châu vài lần, mang theo vẻ đắc ý, Bảo Châu mỉm cười ý vị:
"Đẹp, rất đẹp"
Nói xong, lại nói: "Trời tối rồi, tớ đang đói, phải về nhà ăn cơm đây"
Cô vội vàng rời đi.
Tuy Bảo Châu và Thẩm An là chị em họ, lại là bạn học, nhưng quan hệ giữa hai người chẳng ra sao cả. Lúc học tiểu học và cấp hai, bọn họ đều không chơi cùng nhau. Bảo Châu chỉ chơi cùng Điềm Nữu, còn với những người khác thì không nhiều lắm.
Bạn bè của Thẩm An rất nhiều, vốn dĩ Thẩm An lớn lên trong thôn, chị em bạn bè đương nhiên là nhiều, bên cạnh còn có Phán Đệ nịnh hót. Cho nên bên cạnh có rất nhiều người thế nên hai người rất ít khi qua lại.
Nhưng nếu nói hoàn toàn không có tiếp xúc thì cũng không phải, Thẩm An vẫn rất thích tới trước mặt Bảo Châu để tìm cảm giác tồn tại. So về chuyện học tập linh tinh thì kém cỏi hơn, Thẩm An lại so về khoảng ăn, mặc và trang điểm...... Càng lớn lên thì càng thấy được rõ ràng là hơn Bảo Châu nhiều. Nhưng Bảo Châu cũng không quan tâm đến Thẩm An, hơn nữa cũng chủ động kết thúc việc đối phó Thẩm An trong đôi ba câu.
Như bây giờ, xem ra không phải dễ dàng để kết thúc câu chuyện.
Chỉ là khen người ta một câu mà thôi, có gì đâu mà không nói được cơ chứ.
Bảo Châu cảm thấy có thể bớt một chuyện thì cứ bớt mà thôi, cô không ngại nói lời tốt đẹp cho người khác nghe.
Rốt cuộc thì Thẩm An này vì đẹp mà thật liều mạng. Mấy ngày nay trời rất lạnh, vừa mới qua thanh minh có mấy ngày, thời tiết tháng tư, cô còn phải mặc một cái áo khoác nhỏ, vậy mà Thẩm An lại mặc váy ngắn tay, lại còn lộ cả chân.
Đáng sợ thật!
Nghĩ đến cái tinh thần này, Bảo Châu cũng không thể không khen một câu. Hơn nữa, nhìn đến kẹp hoa trên đầu Thẩm An, Bảo Châu lại càng một lời khó nói hết.
Cô đương nhiên sẽ không nói, cái này tương đương với "lời chưa ra khỏi miệng đã vội nuốt xuống dạ dày", đây là Chiêu Đệ làm, không ngờ đi một vòng, Thẩm An lại mua được.
Cái này Bảo Châu tỏ vẻ một lời khó nói hết, không có lời nào để nói.
Cho nên hãy cứ khen đi. Bảo Châu khích lệ Thẩm An, kéo áo khoác nhỏ của mình, cảm thấy mình vẫn là một Tiểu Bảo Châu sợ lạnh, cô nói: "Anh ơi, thật không ngờ, em gái họ cũng là một người muốn thể hiện phong độ mà không cần giữ ấm cơ thể"
Mặc duù đã từng nghe qua câu này nhưng chưa từng gặp người nào trong thôn như thế.
Tuy quan hệ giữa Bảo Châu và Thẩm An không tốt, nhưng cô cũng không ngại cảm thán từ tận đáy lòng: "Thật là một người mạnh mẽ"
Bảo Sơn mỉm cười nhẹ và nói: "Thẩm An có trang điểm lên cũng không đẹp bằng em?
Bảo Châu dừng bước, nghiêng đầu nhìn về phía anh trai, nghiêm túc nói: "Anh ơi, anh mà cũng lừa em sao?" Bảo Sơn nhướng mày, nói: "Em không tin anh sao?"
Bảo Châu nhìn anh trai bằng ánh mắt chân thành, lập tức nói: "Em biết anh là người tinh mắt nhất, anh không phải là người tùy tiện lừa gạt người khác.
Cái này thật sự không phải.
Cô còn nhớ rõ, lúc vừa khai giảng cấp ba, Ngụy Điềm Điềm đã từng chủ động nói chuyện với anh trai cô, kết quả thì.... !
Lúc ấy phải nói thế nào đây?
"Anh cảm thấy em đẹp hay không đẹp?"
Anh trai không trực tiếp nói đẹp, mà nói......
"Cũng được.
Đối với một cô gái mà nói, cũng được thì chính là khó coi.
Sau đó... không có sau đó nữa.
830 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận