Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 740: Chương 740

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Đối với tình huống gửi hàng trong nước, hàng hóa như thế này đều sẽ viết hoá đơn là gửi đến bưu cục, rồi được thông báo trực tiếp đến bưu cục lấy.
Nhưng từ nước ngoài gửi đến thì tương đối khác một chút, cho nên trên cơ bản đều là sau khi kiểm tra tính chính xác nhiều lần thì mới có thể trực tiếp đưa tới tận nơi, hơn nữa còn phải ký nhận.
Bảo Châu ký tên, lúc này mới nhìn đến vị trí người gửi hàng, hàng từ nước ngoài gửi đến nên mặt trên đều là tiếng Anh, tuy nhiên đã có người đánh dấu tiếng Trung ở bên cạnh, đánh dấu tên và địa chỉ người gửi cũng rất rõ ràng Lôi Khải Uẩn.
"Bảo Châu con à, là Bảo Sơn gửi tới sao?" Thích Ngọc Tú khẩn trương hỏi.
Bảo Châu gật đầu, nhẹ nhàng nói: "Là anh trai gửi tới đó mẹ.
Bọn họ cảm ơn nhân viên bưu cục, sau đó khiêng cái rương lên lầu, Bảo Sơn gửi đến cái rương lớn như cái máy giặt, một mình Bảo Châu không thể nào khiêng nổi, cô và Bảo Nhạc cùng nhau khiêng lên lầu.
Bảo Châu gấp gáp không chờ nổi nên vội mở thư ra xem.
Nội dung thư như sau:
Mẹ, Bảo Châu, Bảo Nhạc.
Rất xin lỗi vì lâu như vậy rồi mới viết thư cho mọi người, con biết mọi người nhất định sẽ giận con, Bảo Châu có mắng anh là kẻ vong ơn bội nghĩa không đó?
Bảo Châu lẩm bẩm: "Em không có mắng, uổng công em còn nói tốt giúp anh, thế mà còn nghĩ em như vậy, thật không phải người tốt lành gì mà."
Cô hơi dẩu miệng, tuy nhiên rất mau tiếp tục đọc xuống dưới:
Sau khi con theo ông nội đến Anh quốc, cuộc sống ở đây diễn ra rất tốt. Bởi vì ngôn ngữ không được lưu loát nên con không thể bắt đầu vào đại học ngay được, mà thay vào đó phải tìm gia sư học ngoại ngữ, cùng với một vài kiến thức khác, còn có một bác người bản địa nói cho con biết về phong tục địa phương. Tuy rất bận rộn nhưng cuộc sống bên này cũng rất phong phú. Chỉ là đêm khuya tĩnh lặng nghĩ đến mọi người, con lại thấy có chút cô đơn.
Bởi vì tạm thời không thể thư từ qua lại với nước ngoài được, con chỉ có thể đem nỗi thương nhớ đè nén ở trong lòng, biến thương nhớ thành động lực. Con học rất tốt, mấy giáo viên đều cảm thấy con là người thông minh nhất trên đời này. Lòng con rất vui vẻ nhưng cũng muốn nói cho bọn họ biết, bọn họ cảm thấy con thông minh nhất là vì chưa được gặp Tiểu Bảo Châu vừa đáng yêu vừa khôn khéo của nhà chúng ta, nếu gặp được thì sẽ hiểu ra con chỉ có thể xếp thứ hai. À, nếu bọn họ theo con về nước gặp mọi người, chắc chắn sẽ xếp Bảo Nhạc ở vị trí thứ ba.
Bảo Nhạc nghe đến đó thì hùng hổ: "Tại sao con chỉ xếp vị trí thứ ba! Con cũng rất thông minh cơ mà? Con muốn tranh vị trí thứ nhất! Anh trai thiên vị, anh trai vẫn thiên vị như trước. Thích Ngọc Tú ngay lập tức đánh con trai một cái, nói: "Con im lặng miệng một chút rồi tiếp tục nghe chị đọc đi"
Bảo Nhạc bị ăn đòn, uất ức quá nên phải ngồi tại chỗ vẽ xoắn ốc, nhưng vẫn ngóng cổ chờ Bảo Châu tiếp tục đọc, Bảo Châu lại đọc tiếp:
Người ở bên này không giống với chúng ta cho lắm.... Người vợ sau của ông nội con đã qua đời, bọn họ có hai người con trai và một người con gái, chú và cô của con đối đãi với con không được tử tế, đương nhiên con cái của bọn họ cũng học theo mà đối xử với con y như vậy.
Nghe nói trước kia bọn họ vì tranh đoạt tài sản trong nhà mà đánh nhau như chọi gà, tuy nhiên hiện tại cũng hoà hợp êm ấm hơn nhiều rồi. Chắc là bởi vì đột nhiên có sự xuất hiện của con, bọn họ chắc chắn muốn đồng lòng hợp sức chống lại người ngoài. Và con chính là cái "người ngoài" kia. Tuy nhiên con cũng khiến cho bọn họ hiểu rõ đôi chút, con ở trong nước cũng được giáo dục không hề thua kém ai. Ít nhất là để đối phó với mấy người mắt mọc trên đỉnh đầu, lỗ mũi phình to như lỗ mũi trâu giống như bọn họ thì con đây vẫn dư sức.
Mặc dù bọn họ đang ở cùng một chiến tuyến nhưng vẫn ngầm tranh cãi lẫn nhau. Thật khiến người khác không thể lý giải nỗi.
Càng sống cùng với bọn họ thì con lại càng nhớ mẹ, càng nhớ Bảo Châu và Bảo Nhạc. Con cảm thấy người thân thì nên giống như chúng ta, chứ đừng giống như bọn họ...... Còn một năm nữa là con tốt nghiệp, kỳ nghỉ này, vốn dĩ con định về nước thăm mọi người, chỉ tiếc ông nội con đột nhiên nằm viện, tất cả lịch trình chỉ có thể hủy bỏ, không biết có phải do lúc còn trẻ làm lụng vất vả quá mức hay không, mà hiện tại thân thể ông nội không được tốt cho lắm. Mọi người ở trong nước cũng phải cố gắng chăm sóc bản thân thật tốt, ăn cơm đúng bữa và nhớ nghỉ ngơi, đừng vì bận rộn mà khiến bản thân mình suy sụp. Không có một sức khoẻ tốt tức là không có cái gì cả.
Sang năm con tốt nghiệp đại học, sau đó con sẽ về nước phát triển sự nghiệp. Chờ ngày chúng ta gặp lại nhau nhé.
Lần này con cũng mua rất nhiều quà cho mọi người, sẽ gửi về cùng với bức thư này, hy vọng mọi người có thể thích. Tuy hiện tại là tháng 8, nhưng nói thật ra, con cũng không biết bức thư này bao lâu mới có thể tới tay mọi người, cho nên trang phục xuân hạ thu đông đều có đủ cả.
1025 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận