Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 767: Chương 767

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Mấy người bọn họ ngồi xuống.
Bảo Sơn mỉm cười: "Tào phớ sữa đậu nành, bánh quẩy......"
Chủ quán bánh quẩy rất thiệt tình: "Mọi người kêu nhiều như vậy ăn không hết được đâu"
Bảo Sơn mỉm cười: "Cả nhà cháu có thể ăn hết đấy ạ?
Người bình thường làm sao mà biết được sức ăn của mẹ anh.
Anh cười nói: "Bác đừng lo, sẽ ăn hết ngay thôi ạ.
Gió lùa vào cái sạp nhỏ, một cơn gió lành lạnh ập tới, Bảo Châu trực tiếp đút tay vào trong áo, nói:
"Quả nhiên cho tay vào trong túi áo như thế này mới thấy ấm áp làm sao."
Thoạt nhìn trông cô toát ra vẻ rất thời thượng, nhưng hành động này thì không thể nào thời thượng nổi.
Bảo Sơn cười nói: "Bao tay của em đâu?"
Bảo Châu a một tiếng, nói: "Em nhét vào trong túi để ngoài xe rồi"
Cũng may bữa sáng rất nhanh đã được mang lên, Bảo Châu bỏ thêm hành và rau thơm, nói: "Nước canh tào phớ mặn là ngon nhất"
Thích Ngọc Tú: "Lúc mẹ ở phương nam có gặp qua người húp nước canh ngọt.
Bảo Châu khiếp sợ trợn mắt: "Mẹ nói cái gì cơ ạ! !!"
Cô suy nghĩ một chút về khẩu vị của mình, kiên định: "Con cảm thấy nhất định vẫn là nước canh mặn ngon hơn"
Thích Ngọc Tú: "Bọn họ không quen khẩu vị của chúng ta, ngược lại chúng ta cũng không quen khẩu vị của bọn họ.
Lúc đầu còn tranh luận về nước canh ngọt và nước canh mặn.
Không biết có phải do thoạt nhìn bọn họ không phù hợp hay không, mà bọn họ vừa tiến vào, những người khác đã không thể nào nói chuyện. Ngoại trừ nghe bọn họ nói chuyện thì cũng chỉ yên lặng quan sát nhóm người này.
Bị người khác nhìn chằm chằm vào mình khi ăn cơm, đâm ra khi ăn cũng không được tự nhiên cho lắm, tuy nhiên bọn họ đi xe một đêm nên bây giờ cũng đã đói bụng lắm rồi.
Thích Ngọc Tú không chút khách khí...... Ăn một "bớ" bánh quẩy, chắc phải đến 30 cái.
Người xung quanh: "......
Thích Ngọc Tú lại uống sữa đậu nành và tào phớ, nói: "Cuối cùng thì cái bụng này cũng đã được ăn no nê rồi."
Bảo Châu: "Mẹ, mẹ ăn vậy đã đủ no chưa? Không đủ thì chúng ta lại kêu thêm. Thích Ngọc Tú lắc đầu: "Không cần đâu, nhiêu đó là đủ rồi, trưa hôm nay chắc chắn dì cả con sẽ mời chúng ta ăn cơm, muốn trưa ăn được nhiều thì bữa sáng mẹ ăn lót dạ một chút là được rồi.
Người xung quanh: "......
Ăn nhiều như vậy mà kêu là lót dạ một chút ư?
"Ông chủ, cho một chén sữa đậu nành, hai cái......"
Bảo Châu và bọn họ đang định tính tiền rời đi thì thấy có một người tiến vào, vừa vào đã đặt cái bao tải xuống, hắn gào to, ánh mắt hắn dừng lại trên người Thích Ngọc Tú, đột nhiên cổ họng có hơi nghẹn: "Cô, cô hai phải không?" Hắn lại nhìn sang bên cạnh thấy: "Em trai, em gái? Sao mọi người lại về đây cả rồi?"
Người này không phải ai khác mà chính là con trai cả của cậu em út của Thích Ngọc Tú - Thích Đại Bảo.
Thích Đại Bảo cũng không ngờ lại có thể gặp được cô hai ở đây, cô hai đã về đây từ lúc nào thế? Hơn nữa...... Hắn nhìn Bảo Sơn, đôi mắt trừng lên giống như chuông đồng: "Bảo... Bảo, Bảo Sơn em, em trai đây ư? ?? A a a! Em từ nước ngoài về rồi sao? ?? ? Mẹ ơi, có phải anh gặp quỷ không vậy?"
Hắn khiếp sợ muốn điên mất rồi.
Bảo Sơn cười: "Đúng vậy, em đã trở về."
Anh bất chợt nhớ tới khi còn nhỏ, một mình Thích Đại Bảo dẫn theo em trai, em gái tới cửa nói 'muốn làm ăn kiếm tiền, chỉ đơn giản là đổi màn thầu. Còn nhớ hắn từng dẫn bọn họ đến thám hiểm ở miếu hoang, kết quả bọn họ bắt được một con thỏ......
Bảo Sơn mỉm cười tiến lên, ôm lấy Thích Đại Bảo, đưa tay vỗ vỗ lưng hắn, nói: "Mấy năm nay anh vẫn khỏe chứ?"
Thích Đại Bảo: "Thôi em đừng làm vậy, người anh dơ......"
Bảo Sơn bật cười: "Người một nhà mà so đo cái gì, anh đây là...... ?? ?"
Thích Đại Bảo lập tức nói: "À à, ông bà nội kêu anh đem dưa chua tới nhà bác cả, anh dự định ăn sáng một chút rồi đi qua đó. Chứ tới đó xin ăn cơm thì bác gái cả không vui" Hắn kích động: "Không ngờ lại gặp được mọi người.
Mỗi năm Thích Đại Bảo đều có thể gặp cô hai và Bảo Châu, Bảo Nhạc, nhưng rất nhiều năm rồi hắn không gặp Bảo Sơn, hơn nữa mấy năm nay Bảo Sơn đã thay đổi không ít, hắn nói: "Má ơi, anh cảm thấy cô hai và em trai, em gái họ đều như là người thành phố, nhưng mà vừa nhìn thấy em thì thấy khác hẳn ngay, vừa nhìn đã biết là kẻ có tiền"
Bảo Sơn bật cười: "Anh nói bậy bạ gì đó, tới đây cùng nhau ngồi nói chuyện chút đi, đợi lát nữa chúng ta đi cùng nhau"
Thích Đại Bảo: "Được, được thôi.
Tròng mắt Thích Đại Bảo nhìn dáo dác xung quanh, nói: "A má ơi, em còn dẫn theo người nước ngoài à?"
"Cậu ấy tên là Ellen Ellen lập tức nói: "Chào cậu"
"Má ơi tên này còn nói được tiếng Trung Quốc à?"
Thích Đại Bảo cũng không cảm thấy ngượng ngùng, mở to mồm cắn bánh quẩy, nói: "Lần này mọi người về đây để ăn tết sao?"
1017 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận