"Hơn nữa, có một số chuyện các người cảm thấy không ai biết, thật ra người trong thôn ai lại không biết? Chỉ là làm biếng nói với các người thôi.
Lúc này, ông Điền và bà Điền mới hiểu được, có lẽ là bắt đầu từ hai năm trước, trong thôn xuất hiện một tin đồn vu vờ rằng nhà bọn họ muốn dựa vào việc "gả" cháu gái để làm giàu.
Rốt cuộc thì không biết tại sao lại truyền ra tin đồn đó, nhưng bây giờ có lẽ mọi người đều đã biết. Mọi người đều không nói trước mặt những người trong nhà bọn họ.
Nhưng bây giờ đại đội trưởng đã nói thẳng.
"Các người sống cả đời, trong lòng cũng đừng quá đen tối.
Đại đội trưởng xua tay, đuổi bọn họ ra ngoài.
Sắc mặt ông Điền và bà Điền thay đổi thất thường nhưng đều vô cùng tức giận.
"Haizz! Bà nói xem là ai vô đạo đức như vậy...... Dám ở sau lưng chúng ta bịa đặt, đây không phải là muốn làm chậm trễ chuyện lấy chồng của mấy đứa con gái trong nhà sao......" Ông Điền tức giận đến run rẩy.
Ông Điền: "Về nhà rồi chúng ta nói tiếp.
Hai vợ chồng già tức muốn hộc máu quay về nhà, cố gắng nghĩ xem rốt cuộc là ai làm chuyện này Họ nhìn người này cũng hoài nghi, nhìn người kia cũng hoài nghi.
Mà người thật sự làm chuyện này là Chiêu Đệ lại không hề thay đổi sắc mặt, mi mắt rũ xuống. Cô bé tình nguyện để trong nhà mang tiếng xấu, cũng không thể trơ mắt nhìn các cô gái trong nhà cứ như vậy lần lượt "gả ra ngoài".
Kiếp trước gia đình phân chia, cha mẹ cô bé không làm người tử tế.
Kiếp này gia đình không phân chia, ông bà nội cô bé cũng không phải người tốt, cô bé không có khả năng tùy ý phát triển tình thế.
Chuyện này hẳn là không thể ngăn cản được lâu, chỉ là tạm thời mà thôi, mấy năm nay, chính sách thay đổi nhanh chóng, cô bé hy vọng có thể tranh thủ thời gian, Chiêu Đệ chính là suy nghĩ như vậy.
Hơn nữa, ngoại trừ chuyện này ra, cô bé còn phân tâm nhìn chằm chằm Phán Đệ.
Quả nhiên, Phán Đệ vẫn ác độc như kiếp trước, cứ lần lượt thực hiện những động tác nhỏ nhặt, nếu không phải muốn đối phó với cô em gái này thì Chiêu Đệ đã có thể tốt hơn. Nhưng bây giờ có thể học cấp ba, cô bé cũng đã rất thỏa mãn.
Nhà họ Điền xảy ra đủ thứ chuyện, Thích Ngọc Tú cũng không thèm để ý, không cần biết gia đình này có dừng những chuyện họ đang làm hay không, cô cũng không phải người chấp nhận sự áp bức của kẻ khác, mấy năm nay tính cách của cô càng thêm dứt khoát.
Có đôi khi, tiền và kiến thức sẽ khiến người ta tự tin hơn.
Bây giờ Thích Ngọc Tú là người phải nắm chắc được thời cơ.
Không cần biết người khác nghĩ gì và nói gì, cuộc sống của nhà cô cứ từng bước, từng bước khá lên.
Chỉ là ai mà có thể ngờ rằng, cuộc sống lại bắt đầu có sóng gió nổi lên......
(* Chú thích: Từ phần này trở đi vì Bảo Châu và Bảo Sơn đã lớn nên mình đổi ngôi thứ 3 của nhân vật.)
Mùa xuân năm 1976, mọi thứ vẫn giống như xưa.
Thật ra vẫn có những người không ngừng gây chuyện, nhưng thực chất không hề ảnh hưởng đến cả nhà Thích Ngọc Tú.
Hà tất vì một vài người mình không thích mà làm ảnh hưởng đến tâm trạng của mình? Không cần thiết phải như vậy.
Cho nên, cả nhà họ cũng không quan tâm mấy đến nhà họ Điền, thật ra cả gia đình cũng có thảo luận với nhau xem những chuyện trong thôn đồn đãi là như thế nào.
À không, không phải lời đồn đãi về nhà bọn họ, cái này là do Bảo Nhạc truyền ra, bọn họ đều hiểu được.
Bọn họ nói về lời đồn đãi gả con gái để làm giàu, đối với lời đồn đãi này, cả nhà nhất trí cho rằng là do Chiêu Đệ làm. Khả năng lớn nhất là do Chiêu Đệ làm. Suy nghĩ của cô ít nhiều họ cũng có thể suy ra được.
Nhiều năm làm chị em và làm bạn học, Bảo Châu ở cùng Chiêu Đệ cũng cảm thấy không tệ. Cho nên đương nhiên sẽ không phá đám, Chiêu Đệ thật sự đã sống không dễ dàng gì rồi, kể cả Thích Ngọc Tú cũng sẽ không làm như vậy.
Chuyện này đối với bọn họ mà nói, chỉ là thảo luận một chút rồi lập tức kết thúc.
869 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận