Bảo Châu: "Ở bên nhau làm ăn buôn bán cũng không nhất thiết là sẽ phải có ý gì với nhau mà mẹ"
Bảo Nhạc gật đầu: "Nếu nói chị Chiêu Đệ thích anh Kiến Kỳ thì con còn tin, chứ nói anh Kiến Kỳ thích chị Chiêu Đệ, con hoàn toàn không tin đâu. Thật sự là quan sát cỡ nào cũng không cảm thấy anh ấy có tình ý với chị Chiêu Đệ"
Tạm dừng một chút, lại nói: "Hơn nữa hai người họ đều là người trẻ tuổi, cùng học một trường lại cùng học một chỗ, nếu thật sự thích thì có gì mà không thể nói ạ? Nếu vậy thì sớm đã ngỏ lời rồi nhưng hiện tại lại không hề nói gì, con càng chắc chắn rằng họ không thích nhau"
Bảo Châu: "Đúng vậy đó mẹ."
Hai chị em liếc mắt nhìn nhau.
Hai chị em này quả nhiên rất ăn ý.
Thích Ngọc Tú:
Cho nên là cô ấy đoán sai rồi ư?
Thích Ngọc Tú: "Mẹ còn tưởng rằng bọn họ thích nhau, lần này Lý Kiến Kỳ từ chối công tác mà trường học phân cho, lần trước Kiến Kỳ tìm mẹ, nói là muốn kết hợp làm ăn với mẹ một chuyến Bảo Châu nhanh chóng hỏi: "Vậy chị Chiêu Đệ đâu ạ?"
Thích Ngọc Tú cũng ngừng tưởng tượng, nếu Lý Kiến Kỳ thật sự thích Chiêu Đệ, sao lại muốn hợp tác làm ăn cùng cô ấy, hợp tác làm ăn với Chiêu Đệ không phải là được rồi sao? Quả nhiên là cô ấy nghĩ sai về họ rồi, người ta chỉ là cùng nhau kiếm tiền chứ đâu phải thích nhau! Cô ấy nói: "Sau khi Chiêu Đệ họp thường niên xong đã dẫn mấy chị em Tưởng Đệ đi Thẩm Quyến, mẹ nghe ra ý tứ trong lời nói của Chiêu Đệ rằng sau này sẽ ở lại bên kia, không có ý định quay lại nữa"
Bảo Châu và Bảo Nhạc đều không cảm thấy kỳ lạ về cách làm của Chiêu Đệ, nghĩ kĩ thì cũng biết rõ là Chiêu Đệ không thể trở về quê nữa.
"Mấy năm nay Lý Kiến Kỳ cũng tích góp được chút tiền, nhưng nếu muốn mở sạp ở Thâm Quyến thì căn bản là không đủ, ý của cậu ấy là muốn đi theo mẹ cùng làm ăn. Hoặc là cậu ấy đưa một phần tiền vốn ra rồi tính theo cách có một phần thì thành công trước một phần, có hai phần thì thành công trước hai phần. Hiện tại mẹ có hơi do dự, không biết có nên mang theo cậu ấy không" Thích Ngọc Tú thật sự không muốn làm ăn buôn bán mà có một phần vốn của người ngoài, mặc dù cô ấy chỉ là một người phụ nữ nông thôn cái gì cũng không hiểu, nhưng kiến thức của cô ấy so với người ở thành phố lớn có khi còn nhiều hơn.
Chính vì như vậy nên cô ấy cũng suy nghĩ đắn đo tương đối nhiều.
Thích Ngọc Tú: "Mẹ đã nghĩ tới việc nếu cho cậu ấy tham gia đóng góp một phần vốn là không có khả năng. Bởi vì mẹ chưa hề nghĩ tới. Nhưng nếu mướn cậu ấy làm phụ việc thì chỉ sợ Kiến Kỳ sẽ làm mệt lại không được bao nhiêu tiền. Mẹ hoàn toàn có thể trả lương cao nhưng cũng chưa chắc sẽ nhiều bằng cậu ấy tự khởi nghiệp. Người quen làm việc chung lỡ xảy ra tranh cãi thì sau này khó mà nhìn mặt nhau"
Bảo Châu: "Vậy thì mẹ cứ từ chối thôi"
Thích Ngọc Tú: "Nhưng Kiến Kỳ thật sự rất thành khẩn"
Bảo Châu bật cười, nói: "Mẹ, mẹ thật là khó hiểu nha. Không phải trước nay mẹ luôn làm việc rất quyết đoán sao? Thật ra con cảm thấy là do mẹ đang suy nghĩ quá nhiều, nếu anh ấy đã tự mình nói ra, tức là trong lòng anh ấy cũng hiểu rõ rằng có thể mẹ sẽ từ chối anh ấy hoặc có thể sẽ lựa chọn thuê anh ấy, nhưng đó nhất định là mẹ dựa theo cách ổn thỏa nhất để xử lý chuyện này. Chứ không phải vì lợi ích của riêng mẹ. Mẹ không cần phải nghĩ nhiều như vậy nữa đâu ạ?
Thích Ngọc Tú: "Mẹ biết mà.
"Vậy thì tốt rồi, mẹ cứ tùy tâm mà làm thôi.
Thích Ngọc Tú cũng tưởng tượng ra sẽ có những khả năng như vậy, hà tất gì lo sợ không đâu. Cô ấy nói: "Con nói rất đúng"
"Cốc cốc cốc!" Tiếng đập cửa vang lên, Bảo Châu: "Mời vào"
Người đến chính là Ôn Nhu, lúc bắt đầu Ôn Nhu không gia nhập chỗ Bảo Châu, lúc đó chị ấy tự mình làm buôn bán, sau này chồng chị đến đây sinh sống cùng, tiếp quản việc mua bán nhỏ của chị nên thành ra chị ấy muốn gia nhập chỗ Bảo Châu. Thậm chí tốt nghiệp xong cũng sẽ ở lại.
"Hiệu trưởng à, có đồ từ nước ngoài gửi tới, phiền cô trực tiếp xuống ký nhận một chút. Bảo Châu sửng sốt, sau đó đứng ngay lên: "Nước ngoài gửi tới sao ạ?"
Có thể gửi từ nước ngoài đến đây chỉ có một mình Bảo Sơn mà thôi.
Bảo Châu nhanh hóng chạy thịch thịch thịch xuống lầu.
Thích Ngọc Tú và Bảo Nhạc cũng mau chóng đuổi theo. Lẽ đương nhiên, bọn họ cũng nghĩ đến Bảo Sơn.
Bảo Sơn đi 3 năm rồi, bọn họ đều không có tin tức của anh.
Bảo Châu vội vàng xuống lầu, thấy một người đàn ông trung niên mặc quần áo lao động của bưu cục đứng dưới lầu, Bảo Châu lập tức đi tới: "Là tôi có đồ cần ký nhận sao ạ?" Người nhân viên gật đầu, sau đó đưa cho Bảo Châu một quyển sổ, nói: "Cô là Điền Bảo Châu sao? Mời cô ký tên vào chỗ này. Ngoài hàng hóa thì ở đây còn có một bức thư 1083 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận