Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 889: Chương 889

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:48
Vào thời điểm quan trọng như thế này lại để Đường Chính Viễn gặp được, anh hùng cứu mỹ nhân cộng với việc dập tắt tội ác.
Anh ta cũng tình cờ đi qua để làm một số việc, nhìn ra một kẻ cướp của, nhanh chóng lao đến, một chân bay lên đá tên cướp ngã xuống, con dao của tên này văng ra, anh ta giữ rồi đè cánh tay của hắn ra sau vặn vẹo.
Cạch một tiếng... con dao rơi xuống đất.
Khương Việt vội vàng chạy tới, cô lo lắng hỏi: "Anh không sao chứ?"
Đường Chính Viễn quay đầu lại: "Không sao tôi ổn"
Anh nhanh chóng lấy điện thoại di động ra để liên lạc, ngay sau đó, tiếng xe cảnh sát đã vang lên.
Đường Chính Viễn nhìn thấy Khương Việt đứng bất động tại chỗ, anh ta lại gần nói: "Cô lên xe trước đi, sau đó hãy đi khai báo.
Khương Việt hừ một tiếng, cô lo lắng: "Anh không đau đúng không?"
Đường Chính Viễn: "Tôi không sao cả.
Cảnh sát đến rất nhanh chóng, và việc ghi chép cũng nhanh chóng được thực hiện. Khương Việt nói xong, nhìn thấy Đường Chính Viễn ngồi sang một bên nói chuyện với người nào đó, cô nghĩ tới đây liền chủ động đi về phía trước: "Đường Chính Viễn Viên cảnh sát già đang nói chuyện với Đường Chính Viễn tò mò nhìn bọn họ nói: "Hai người quen biết nhau hả?"
Khương Việt nhẹ giọng cười: "Chúng tôi là hàng xóm của nhau"
Cô nói một cách nghiêm túc: "Cảm ơn anh rất nhiều"
Đường Chính Viễn: "Không có gì phải khách sáo đầu"
Anh đứng dậy thì nghe thấy Giang Nguyệt tiếp tục hỏi: "Anh làm ở đồn cảnh sát gần đây à?"
Đường Chính Viễn: "Không phải"
Viên cảnh sát già nhìn hết cái này đến cái kia, sau đó cười nói: "Đường gia là thành viên đội Interpol của Cục thành phố, nhưng mới tốt nghiệp về thực tập ở văn phòng của chúng tôi nên chúng tôi đều đã quen biết từ trước"
Khương Việt ngạc nhiên: "Anh thật tuyệt vời đó nha, trong đội Interpol mà còn trẻ như vậy!" Đường Chính Viễn bị cô khen nên có chút mất tự nhiên. Khương Việt nói: "Hãy để tôi đãi anh bữa tối cảm ơn anh vì đã giúp đỡ" Đường Chính Viễn nhìn Khương Việt rồi lắc đầu: "Không cần đâu" Khương Việt nhìn đồng hồ rồi nói: "Hay là các anh cũng cùng nhau ăn chung đi? Nếu như cùng tôi ăn cơm không tiện, vậy thì chúng ta cùng nhau trở về đi, tôi sẽ đi nấu cơm"
Cô rất chân thành mời Đường Chính Viễn, dù sao anh cũng vừa mới giúp cô.
Vả lại họ còn ở cùng một tầng nên rất tiện lợi.
Nhưng những lời này khiến tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn cô chằm chằm.
Khương Việt: "? ??" Đường Chính Viễn:
Anh ta dám cam đoan rằng những người khác sẽ động não viết ra thành một bài luận nhỏ dài cỡ 10.000 từ mất.
Anh do dự một chút rồi nói: "Vậy thì đi ra ngoài ăn cũng được"
Khương Việt lập tức cười thành tiếng, "Vậy thì anh thích ăn gì? Lẩu hay thịt nướng? Hay là ẩm thực và....."
Lúc này mọi người cũng bật cười theo họ, có vẻ như nữ minh tinh này cũng rất là bình dân.
Khương Việt: "Chúng ta......"
Đường Chính Viễn: "Đi ăn lẩu thôi.
Anh nói tiếp: "Phía cửa sau có một nhà ông lão Bắc Kinh nổi tiếng món lẩu nồi đồng rất ngon, chúng ta ăn ở đó cũng được.
Chúng tôi có một nồi lẩu đồng cũ Bắc Kinh ở cửa sau là tốt, đi thôi"
Khương Việt: "Ồ ồ ồ, tốt lắm, vậy chúng ta mau đi thôi"
Hai người cùng nhau đi ra ngoài, Khương Việt nói với anh: "Đi xe của tôi đi"
Đường Chính Viễn lắc đầu: "Không cần đâu, chúng ta từ bên này đi một vòng sẽ gần hơn. Lái xe chậm hơn, đậu ở đó cũng không dễ dàng gì.
Anh ta không phải là người nhiều lời, liền chỉ chỉ vào con ngõ nhỏ, nói: "Đi thôi." Khương Việt vâng một tiếng, tay cầm túi xách đi theo, Đường Chính Viễn tướng tá rất cao lớn và cường tráng. Anh ta đi ở phía trước Khương Việt, làm cho người ta có cảm giác khá an toàn.
Khương Việt nói: "Hôm nay cám ơn anh rất nhiều, nếu không có anh thì tôi đã bị cướp mất, giấy tờ tùy thân đều để trong túi cả"
Đường Chính Viễn: "Đó là công việc mà tôi nên làm mà"
"Vậy thì tôi cũng phải cảm ơn anh chứ hả? Tại sao anh lại dừng lại thế?"
Đường Chính Viễn quay đầu lại: "Tới nơi rồi"
Không phải quán ăn lớn gần cổng thành, anh có chút do dự không biết Khương Việt có muốn đi vào hay không.
Nhưng Khương Việt không chút tự phụ, lập tức dẫn đầu vào cửa, cô nói: "Ái chà, nơi này khá sôi động đấy chứ"
Ông chủ tiến lên, vui vẻ nói: "Tiểu Đường à, sao cậu lại tới đây? Đây là bạn gái của cậu sao? Người đang ngồi ở chỗ đó?"
Đường Chính Viễn cùng Khương Việt đều có chút đỏ mặt, anh liền nói: "Không phải đâu ạ, chỉ là hàng xóm thôi"
Sau đó anh liếc nhìn Khương Việt một cái, xem xét sơ qua thân phận của cô, nói: "Chúng ta tìm một cái bàn nhỏ đi" Hai người nhanh chóng tiến vào trong, Đường Chính Viễn biết rõ chỗ này, liền gọi tới bảy tám phần, có lẽ là vì để ý ánh mắt của Khương Việt, anh giải thích nói: "Tôi tương đối có thể ăn hết được.
Thật ra anh không muốn cho Khương Việt mời mình, mà hạ quyết tâm chính mình mời cô. Đương nhiên anh cần phải ăn no. 1089 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận